NAM UC Tuan Bao NAM UC Tuan Bao NAM UC Tuan Bao

Thơ Cù Nèo




Vịnh ông chủ tịch



Ra làm chủ tịch kiểu như ông,
Tớ chỉ nghe thôi đã... "hởi lòng".
Chẳng "bốc thơm" ông thì chẳng được,
Không "ca tụng" bác cũng không xong.
Người từng giao hảo nhiều trường học,
Kẻ dám chơi khăm cả Toàn Quyền.
Nếu có dịp em ngồi "tính sổ",
Tên ông, tớ sẽ "chấm" đầu công.
Nam Man

..





Nam Man vây "Tào Tháo"



Ngày nào tớ "thợp" được nhà ông,
Tớ sẽ làm gì có biết không?
Trước hết, là em cho khắc trán,
Sau cùng, chắc tớ bắt mang gông.
Lôi đầu bác đến ngay phiên họp.
Xách cổ ông ra trước cộng đồng,  

Bắt phải khoanh tay nghe kể tội...
Rồi em dùng gậy đét vào mông.

                 ***
Rồi em dùng gậy đét vào mông,
Đúng một trăm hèo... chết chẳng không!
Mấy bận em khuyên mau hối cải,
Nhiều phen tớ định sẽ khoan hồng.
Nhưng ông cứ giở trò ma mãnh,
Ngặt bác đà quen thói mỏ mòng.
Tội bác, bà con đang khiếu nại...
Băm ra từng khúc thả trôi sông.
Nam Man

..





Nam Man nói phét



"Văn chương chữ nghĩa" cỡ em vầy,
Phải nói rằng là hách một cây.
Tuy chẳng lừng danh cùng nước Úc,
Dẫu chưa khét tiếng khắp trời Tây.
Trên giường ngủ cũng thơ vài quyển,
Kế góc bàn là sách một quầy.
Cũng lập "lập thu" và "lập đức",
Phòng nhì? Sẽ "lập" cuối năm nay.   

Nam Man

..





Lời trình làng cùng chư quân tử



Một túi thơ ngông, một khúc hèo,
Bên manh chiếu rách tớ nằm queo.
Buồn đời chạnh xót người Nhan - Khuất,
Cảm cảnh ngùi thương đức Mán - Mèo.
Liếc mắt càng ghê loài khuyển mã,
Co chân muốn đạp lũ hùm beo.
Cang thường một gánh dân và nước,
Chí quyết ra tay thử nạy xeo.
                  ***
Thử nạy xeo mà nếu chẳng âu,
Cù nèo của tớ chẳng dung đâu.
Vần thơ đả cẩu tung vô mặt,
Ngọn bút tiêu ma đập vỡ đầu.
Những đứa buôn dân và bán nước,
Cùng thằng đội mão với mang râu.
Bao giờ Lý Tưởng soi cùng khắp,
Tớ sẽ an nhiên với rượu bầu.      

Nam Man

..





Đùa dai Thái sư tây Lương Đổng Trác



(Đổng Trác là một ông quan đại gian ác thời Tam Quốc, sau phải chết thảm về tay Lữ Bố).
Cha thằng Đổng Trác đã ngang nhiên,
Lợi dụng triều đình buổi ngửa ngiêng.
Hắn đã khi quân mà phế vị,
Y còn thị chúng để tranh quyền.
Làm cho xã tắc thêm ly loạn,
Khiến nỗi sơn hà phải đảo điên.
Nếu hắn không "đai" vì Lữ Bố...
Mần rằng sống nổi với Điêu Thuyền.

Nam Man