NAM UC Tuan Bao NAM UC Tuan Bao NAM UC Tuan Bao

Trang Thơ Nam Úc



Đừng nghe những  gì…



Mày gọi phone nghe mày than thở
Tao thấy buồn thương xa xót lòng
Bão dữ sắp về mày lo sợ
Đời đang khốn khó gặp bão giông…!
..
      Mày nói báo đài đăng tin tức
      Cơn bão cuồng hung sẽ thổi về
      Thăm Kiến Hòa, Gò Công, Bà Rịa…
      Đời đang thê thảm thêm thảm thê…!
..
Được tin tao cũng lo buồn lắm
Mảnh đất quê hương khúc ruột nhà
Dõi mắt trời xa xa vạn dặm
Hôm nay thì bão vẫn chưa qua…
..
      Trời vẫn bình thường, trận mưa đêm
      Giọt rơi dỗ giấc ngủ êm đềm
      Chỉ vài cơn gió không xao động
      Sông vẫn bình thường biển vẫn êm…
..
Mày nghe đài báo rồi xem báo
Tin truyền nhà nước đã ban ra
Mày quên miệng đời đã thường nói
Cộng Sản rặc một phường quỷ ma…
..
      Đừng nghe chúng nói mày hãy nhìn
      VUA mình đã nói giống như kinh
      Từ ngày có mặt tên Hồ tặc
      Công Sản nói gì cũng khó tin…
..
"Kẻ thù nào ta đánh cũng thắng"
Mày đã nghe nghe đến thuộc lòng
Gặp giặc Tàu, dái teo xanh mặt
Còn gì danh tiếng giống Tiên Long…!
..
      Tụi mày cứ hưởng vui ăn nhậu
      Chơi gái tơ cho thỏa dục lòng
      Cúi mặt cho Công An đè cổ
      Dửng dưng đi dưới lá cờ hồng…
thylanthảo
(Viết khi nghe tin bão về Tiền Giang 12-2017)

..
..



Trời  phạt



Bão từ đâu? Sao bão đến hoài
Tạo thêm cảnh khổ cõi trần ai
Dân tình quá khổ nay thêm khổ
Hơi sức còn đâu để thở dài…


Có phải lệnh trời? bão đến đây
Mang tai ương họa chất thêm đầy
Bạo quyền ngu dốt dân kêu khổ
Trời lại cho thêm thảm họa nầy…!


Đảng tham danh vọng lại tham vàng
Đất nước rồi đây phải nát tan
Đợ dân bán đất rừng cho mướn
Mặc kệ dân tình đói khổ than


Đọc lại mấy trang trong sách sử
Thời nào vua chúa quá dâm tham
Chỉ lo hốt bạc mê chơi gái
Trị nước bằng tâm thú dã man


Trời sẽ phạt trừng lắm thiên tai
Hạn hán, bão giông, nước lũ đầy
Chỉ tội dân tình lây thảm họa
Cơ hàn đói rách mãi kéo dài…!


Làm vua mà trí còn thua chó
Dâm dật bạo tàn khó ai hơn
Dùng xã hội đen làm công cụ
Cả nước toàn dân hận oán hờn…


Thiên tai có đến chúng không lo
Kêu gọi lòng nhân giúp đỡ cho
Cứu trợ gởi về nhẫn tâm cướp
Nuốt thôi thẳng cổ, một lũ cò!


Thức ăn nước uống đều ô nhiễm
Bão lại thường xuyên kéo nhau về
Tại con dân Việt gây nên tội
Hay là tại Đảng quá ngu mê…!
thylanthảo
(cảm khái viết khi nghe tin bão thăm Việt Nam, tháng 12-2017)

..
..



Giọt cuối vẫn ngọt ngào…



Sáng nay dậy sớm em còn ngủ
Sửa soạn nấu gì cho em ăn
Càrốt, su hào, bông cải trắng
Nấm Đông Cô, Đậu hũ, Mì căn…


Nấu nồi nước súp, tiêu hành tỏi
Nêm nếm vừa ăn chai nước tương
Maggi của Đức, Mì sợi nhỏ
Hai tô mì chay, khói tỏa hương…


Pha sẵn ấm trà, cà phê sáng
Xong xuôi đầy đủ bước vô phòng
Âu yếm hôn em, lay em dậy
Em mở mắt nhìn, mặt tươi chong…!


Hôm nay sinh nhật em rồi đó
Dậy sớm ăn rồi trang trí phòng
Hoa, bánh, rượu nho, đèn sáp đỏ
Trải giường, áo gối… lụa tươi hồng…


Anh làm mà buồn vui lẫn lộn
Vui được cùng em sống cạnh kề
Tiệc tàn, đêm hết, trời Đông buốt
Buồn sẽ phân ly, mốt em về…!


Cảnh đời khăn khó đành cam chịu
Xa mặt nhưng mình không cách lòng
Dù vẫn biết nhưng mà sương lạnh
Vẫn cứ rơi hoài… mi ướt không?
thylanthảo
(viết trong ngày Sinh Nhật em 31-12-2017)

..
..



Chiếc áo thời gian



Tôi vẫn là tôi của thuở xưa
Vẫn không thay đổi, vẫn tôn thờ
Tình yêu trong trắng nên thơ quá
Trĩu nặng lòng tôi mỗi ý thơ
..
Có phải còn đây hay hết rồi
Những ngày... những tháng... của xa xôi
Lại một năm khoát thêm lần nữa
CHIẾC ÁO THỜI GIAN đổi hướng đời.
Sương Đêm


..
..



Khi em còn bé



Nhớ ngày xưa KHI EM CÒN BÉ
Mồng một, ngày rằm Mẹ đi dâng hương
Mẹ luôn dẫn em... tới nay còn nhớ
Mẹ muốn em giữ hoài cái văn hóa quê hương


Nắng rất đẹp hong vàng lên ngày mới
Mùa Xuân xanh muôn cây cỏ đón chào
Tình Mẹ Cha,.. tương lai em bước tới
Thật chan hòa trong hạnh phúc hôm nao.
Sương Đêm

..





Thành phố mùa Xuân



      Gom vào đây chút nắng vàng
Chút hương trong gió của ngàn hoa tươi
      Và cho môi nở nụ cười
Cho mây trắng khắp bầu trời xanh trong.
      Lắng sâu một nỗi chờ mong
Chút hơi lạnh cuối mùa Đông tàn rồi
      Hoa mai nở khắp núi đồi
Đón mùa Xuân đến bồi hồi trái tim.
      Vườn Xuân rộn rã tiếng chim
Không gian như cũng lắng chìm vào thơ
      Ta như lạc vào cõi mơ
Hoàng hôn Đà Lạt nắng mờ chân mây
      Gió về đánh thức hàng cây
Thành âm vang khúc nhạc say lòng người
      Có gì quyến luyến trong tôi
Chân đi hồn vẫn không rời cao nguyên.
Hồ Thụy Mỹ Hạnh

..
..



Tiếng lòng em tôi đó



      Em và chiếc bóng bên đường.
Sóng dồi gió dập, ai thương không nào.
      Ngước nhìn lên khoảng trời cao
Trách thầm cuộc sống lao đao phận mình.
      Tủi hờn em phải lặng thinh.
Buồn cho duyên số của mình thế thôi.
      Nhìn người, có cặp có đôi.
Giờ em tôi đó, đơn côi một mình.
      Ngày xưa vóc dáng, thật xinh.
Chẳng may "gãy gánh giữa đường" chia xa.
      Chồng em gánh vác Sơn Hà.
Anh đã "nằm xuống", nơi xa chiến trường.
      Để rồi một sáng mù sương.
Khăn sô trắng xóa, phủ đường em đi.
      Đời em đang tuổi xuân thì.
Làm thân góa bụa, lắm khi đau buồn.
      Nhớ chồng bất giác lệ tuôn.
Chăn đơn gối chiếc em buồn đêm Đông.
      Còn đâu tình cảm mặn nồng
Rơi vào miên viễn, hư không mịt mù.
Hai Hùng SG, 5/1/2018
..
..





Thương nhớ trả cho ai



Gió trở mùa thương mây tím ơi
Mưa vùi tan tác cánh hoa rơi
Đêm nay trăng nghẹn tình rơi lệ
Cũng đủ hồn đau đến cả đời!
..
      Thời gian còn lại bao nuối tiếc
      Người mang thương nhớ đã đi xa
      Người về ôm mãi mùa hẹn ước
      Khi lá tình xanh cũng chợt già!
..
Ngàn ước mơ chìm trong mắt biếc
Nghe triền đau khổ dậy bên trong
Máu tim còn đỏ trang tình sử
Mà nỗi niềm riêng cứ ngập lòng!
..
      Anh nhé, cho em lần tìm lại
      Những gì âu yếm của ngày xưa
      Đời em trót đã nhiều bất hạnh
      Tình chửa chung đôi đã hững hờ!
..
Em cố quên anh và xua đuổi
Những vùng bóng tối phủ quanh em
Sợ quá đi anh giờ trăng rụng
Mai nắng tình lên phủ bậc thềm!
..
      Thời gian đè nặng lên trí nhớ
      Cái khoảng không gian kín vạn ngày
      Tình trắng trong nhau mờ nhân ảnh
      Kiếp nào, thương nhớ trả cho ai!
..
Nước mắt không nhòa hình bóng cũ
Khi tình chết đuối giữa đôi môi
Nếu biết xa nhau là ly biệt
Xin khóc giùm nhau một kiếp người!
Trúc Thanh Tâm (Châu Đốc)
..
..



Thời gian, ôi thời gian!



Thoáng đã hết một ngày
Buổi sáng chớm vừa đây
Vèo đã xong một tuần
Mới Thứ Hai loanh quanh
..
Một tháng sao quá nhanh
Tờ lịch không kịp bóc
Một năm qua thật lẹ
Bức tranh còn đang vẽ
..
Sách mua chưa kịp đọc
Bản thảo viết dở dang
Cốt truyện chưa thành hình
Bút mực nằm tênh hênh
..
Thời gian, ôi thời gian!
Mấy chốc mình đã già
Thời gian, ôi thời gian!
Tia nắng hồng nhạt xa
..
Tuổi trẻ nay còn đâu?
Trời đất xám một màu
Nhìn quanh toàn quá khứ
Tương lai mờ mịt sâu
..
Thời gian, ôi thời gian!
Ai mong ước tiền bạc
Tôi chỉ xin thời gian
Ai khấn cầu sức khoẻ
Tôi chỉ cần thời gian
..
Thời gian, ôi thời gian!
Mi là cái chi chi?
Lạnh lùng và bền bỉ
Cuốn phăng hết mọi thứ
Già dần rồi chết đi
..
Thời gian, ôi thời gian!
Tay này không muốn xuôi
Chân này chưa muốn duỗi
Tâm này đâu nguội lạnh
Thân này sao rã rời?
..
Thời gian, ôi thời gian!
Ngươi hãy nghe ta hỏi
Làm sao cho gió lặng
Làm sao mây ngừng trôi
Dòng đời thôi tiếp nối?
..
Thời gian, ôi thời gian!
Cho đến tận bao giờ
Vũ trụ thành nguyên khối
Trái đất này tan hoang
Vạn vật đều trường cửu?
..
Hãy biến đi thời gian!
Quang Dương, 1/2018
..
..
..



Giải đáp thơ đố vui về các thứ tình



1. Tình mẹ (mẫu tử) dào dạt biển xanh
     Từ tâm vô lượng người dành cho con
..
2. Tình quê (quê hương, non nước) yêu mến nước non
     Ruộng đồng nương rẫy sắt son u hoài
..
3. Tình học trò chăm chỉ miệt mài
     Ngày nay đèn sách ngày mai giúp đời
..
4. Tình sử chép chuyện bao thời
     Lý, Trần, Lê, Nguyễn... đọc rồi chẳng quên
..
5. Tình nghĩa mỗi chữ đều nên
     Tra trong tự điển hiểu thêm rõ ràng
..
6. Tình bạn (bằng hữu) tuy chẳng họ hàng
     Nhưng cùng trang lứa vai quàng vai thân
..
7. Tình trường có lớp có sân
     Học sinh đến đó chuyên cần thi đua
..
8. Tình duyên gia đạo tốt chưa
     Bói xem một quẻ may mua thiệp hồng
..
9. Tình nghi ngờ vực trong lòng
     Tìm ra chứng cớ hết mong chối bài
..
10. Tình thật (thiệt) chẳng nói điều sai
      Hoặc điều giả dối ra ngoài chân tâm
..
11. Tình si yêu quá khổ thân
      Trồng cây nhung nhớ trước sân nhà người
..
12. Tình hình chụp ảnh ráng cười
      Album giữ nét mặt tươi năm nào
..
13. Tình cờ phần phật trên cao
      Dưới sân đội lính đứng chào rất nghiêm
..
14. Tình nhân mong được cạnh bên
      Yêu nhau ước nguyện chóng bền phu thê
..
15. Tình đồng hương cùng quán cùng quê
      Gặp nhau xứ lạ thoả thuê chuyện trò
..
16. Tình đồng bào chung một bọc to
      Âu Cơ trăm trứng mẹ lo trăm đường
..
17. Tình chiến hữu (lính) gian khổ thao trường
      Đạn bay súng nổ chiến trường có nhau
..
18. Tình nguyện ý nghĩa khấn cầu
      Cũng là tự giác chứ đâu ép nài
..
19. Tình khúc trường đoản âm giai
      Do các nhạc sĩ đa tài làm ra
..
20. Tình ái đồng nghĩa “Ui da!”
      Mỗi khi bị nhéo hay là kim đâm
..
21. Tình hờ hời hợt vô thân
      Quen nhau chỉ để đôi lần gọi tên
..
22. Tình thân tộc (máu mủ ruột thịt) quyến thuộc liền bên
      Cùng chung huyết thống không quên bọc đùm
..
23. Tình tuyệt vọng ngóng đợi mỏi mòn
      Người yêu đi mãi héo hon vật vờ
..
24. Tình vờ giả bộ làm ngơ
      Gọi chưa lên tiếng ỡm ờ ngó quanh
..
25. Tình phụ (sầu) nước mắt giọt nhanh
      Người yêu bội bạc thôi đành chia tay
..
26. Tình địch đối thủ ta đây
      Một còn một mất phen này chẳng tha
..
27. Tình tang (chết) ra bãi tha ma
      Đào sâu chôn chặt xót xa cõi lòng
..
28. Tình thù (hận) oán hận chất chồng
      Nợ này chưa trả ngủ không yên bề
..
29. Tình cho không biếu không lợi quá mà chê
      Chẳng hao hụt vốn dại ghê không dùng
..
30. Tình trạng đỗ nhất thi đình
      Vua ban áo gấm hiển vinh xóm làng
..
31. Tình ca tiếng nhạc vang vang
      Giọng ai thánh thót oanh vàng líu lo
..
32. Tình câm không nói ai cho
      Giấu che tâm sự ốm o gầy mòn
..
33. Tình cha (phụ tử) cao tựa bằng non
      Thái dương từng ví, phận con nương nhờ
..
34. Tình cảm uể oải lờ ngờ
      Chân tay mỏi mệt đầu rờ nóng ran
..
35. Tình ngay mà lý lại gian
      Oan này ai hiểu cho "nàng" Kính Tâm
..
36. Tình người (nhân loại) thôi thúc lòng nhân
      Thương người như thể thương thân vẹn tròn
Quang Dương, 12/2017
..
..





Bài thơ trước gió Đông



Tôi viết bài thơ trước gió Đông

Gởi về đâu? anh đoán ra không?

Về cô má đỏ - khăn quàng tím?

Không phải đâu anh, những chuyện lòng.

..
      Phương ấy chiều nay gió lạnh về

      Mưa dầm - gió lốc một trời quê

      Má già chân bấm trên nền đất

      Tơi, nón lom khom men rặng tre.

..
Cuối thôn heo hút mái tranh xơ

Bếp ẩm - ngày mưa khói tỏa mù

Tay cóng ai về hơ vội lửa

Cột tre - áo máng, giọt tơi thưa

..
      Đèn thắp lên rồi! Cơm bắc ra

      Loanh quanh chỉ những mắm, dưa, cà

      Chiều nay - chợt thấy đời vô dụng

      Nghe gió lòng thêm gợn xót xa.
Huy Trâm

..





Đời là thế



Nghề cầm bút được mấy ai lương thiện?
Đớp như điên, nhất là bọn làm văn.
Vì nhu cầu cuộc sống phải cần ăn,
Không tiền bạc bị vợ con ruồng bỏ.
..
      Làm chính trị phải siêu giàu lắm của
      Biết chi tiền cho những kẻ đưa tin
      Chuyện trên trời, dưới biển chuyện không tên
      Được phổ biến, miễn có tiền quyết định.
..
Có ai biết,  truyền thông là sức mạnh?

Có nội dung viết phang manh đối phương
Luận cứ văn viết theo lối đặt hàng
Đăng lên báo, là đối phương gục ngã?
..
      Đời gian trá, cuộc đời cần "xỏ lá",
      Vỏ bọc ngoài là mua cả tương lai.
      Không có tiền, đường ngắn sẽ thành dài.
      Người phạm tội sẽ thành người "xử án".
Đời là thế, phải không thưa các bạn?
Nguyễn Đình Hoài Việt
..
..
..



Bài thơ viết dưới trăng mơ



(kính dâng Từ Mẫu - tặng các bạn đồng tâm cảnh)
      Mẹ ơi, trăng sáng đêm nay
Con ngồi viết những dòng này dưới trăng
      Trăng buồn nhớ ánh sao băng
Còn con nhớ mẹ, ai rằng buồn hơn?
      Đầu ghềnh, trăng đứng cô đơn
Con, thân én lẻ tủi hờn đường bay
      Nhìn trăng nhớ dáng mẹ gầy
Nhớ tràn lên bút, nhớ đầy vào thơ
      Vần thơ dù chẳng đợi chờ
Nhưng ngôn ngữ có tình cờ thế đâu
      Mà là nghĩa đậm ân sâu
Của tình mẫu tử nhiệm màu mẹ ơi...
      Mẹ dầu hạc nội mây trời
Nhưng nhân ảnh mẹ muôn đời trăng sao
      Trong con, vẫn đó, dạt dào
Trái tim từ mẫu ngọt ngào nụ hoa
      Mẹ ơi, ngày mẹ con ta
Sinh ly tử biệt quả là đớn đau
      Hồn con tan nát, u sầu
Tim con gió bão, biển dâu quay cuồng
      Tuổi hồng khăn trắng đau thương
Và đời từ đấy đoạn trường mẹ ơi
      Đã hơn bốn chục năm rồi
Mỗi khi nhớ mẹ bồi hồi hồn thơ
      Bài thơ viết dưới trăng mơ
Long lanh lệ nhớ thẫn thờ chợt rơi....
Ngô Minh Hằng

..





Khu rừng đỏ



(Tặng những người thật lòng yêu nước)
Khu-rừng-đỏ nguyên sinh từ Karl Marx
Được Lenine khai phá tại nước Nga
Được Hồ-Chí-Minh du nhập vào Việt-Bắc
Từ đó lan tràn trên lãnh thổ Việt-Nam ta.
..
      Khu-rừng-đỏ thực ra chỉ là một lò thiêu xác
      Của tập đoàn khát máu chúa tể sơn lâm
      Bằng guồng máy cai trị độc tài tàn ác
      Đã làm nhân dân Miền-Bắc khổ bao năm.
..
Khu-rừng-đỏ đậm một màu máu đỏ
Của người dân trong cuộc đấu tố dã man
Của lớp thanh niên trong cuộc chiến điêu tàn
Ôi giòng giống Lạc-Hồng xương phơi máu đổ!
..
      Tập-đoàn-đỏ muốn cả nước ta nhuộm đỏ
      Nên xua quân xâm lấn lãnh thổ Miền-Nam
      Một quốc gia độc lập, tự do, dân chủ
      Đang vươn mình cùng cường quốc năm châu.
..
Thế là Tổ-quốc ta biến thành khu-rừng-đỏ
Mộng bá vương tập-đoàn-đỏ đã thành công
Nhưng mấy chục năm qua dưới bàn tay bóc lột
Nhân dân ta lâm thảm cảnh hãi hùng.
..
      Nền độc lập Việt-Nam còn hay mất?
      Trước nạn bá-quyền-Trung-quốc đội trên đầu
      Cuộc sống dân chủ tự do sẽ phục hồi hay mất hẳn?
      Dưới ách độc tài toàn trị đứng trên cao.
..
Lời giải đáp đang chờ vào tương lai sắp tới
Nhưng thời gian không thể đợi đến bao giờ!
Hãy giải tán ngay tập-đoàn-đỏ đó
Hãy phá tan khu-rừng-đỏ kịp thời.
..
      Lời giải đáp tuỳ theo tình yêu Tổ-quốc
      Ở từng trái tim bất khuất của toàn dân
      Nhưng ân huệ hãy dành cho tập-đoàn-đỏ đó:
      Tự cách-mạng-hoá bản thân, giải thể chế độ độc tài.
..
Đừng để toàn dân vùng lên tranh đấu cho tương lai:
Một nước Việt-Nam không Cộng-sản trong vùng Đông-Á.
Hồng Nguyên

..





Sóng thời gian



Ngày xưa mộng ước ta nhiều lắm

Ta ước làm vua cả thế gian
Ta muốn làm quan, ngôi tể tướng…
Lớn khôn ta chỉ đứng che tàn!
..
      Bây giờ mộng ước ta đâu nhỉ?
      Triều đại ta mờ lớp phế hưng
      Dinh thự ta kìa căn gác hẹp
      Quân hầu phạm thượng mặt nhơn nhơn.
..
Mộng vỡ, vương triều ta đã mất
Và em, hoàng hậu chẳng hồi cung
Ta còn để lại gì không nhỉ?
Thành quách rêu phong dấu bụi hồng.
..
      Hôm nay buồn quá khơi dòng đục
      Thấy bóng ta chìm đáy vực sâu!
      Lũ quạ đen chờ ta nổi xác
      Rình làm tấy lại những cơn đau.
..
Ta lớn khôn rồi vẫn trẻ thơ
Hồn nhiên nuối mộng thuở nào xưa
Lâu đài ta vẫn xây trên cát
Ôm trái tim người đứng ngẩn ngơ!
Vương Đức Lệ


..
..



Tấm hình cuối năm






Độc giả gửi hình với ước mong biết em ở đâu mà giúp đỡ.
..
sợ nép sát bê-tông giữa lộ
trong dòng người lái xe ngập phố
bé thơ ơi em con của ai?
cha mẹ nào đem con vứt bỏ?
..
một mảnh đời nhỏ dại bơ vơ
trong đất nước đa mang nhiễu sự
chỉ có mẹ cha em nhẫn tâm
còn chúng ta vô can cả lũ?
Bắc Phong

..
..



Còn thua dấu phẩy



đảng tung ra “lực lượng bốn bảy”
mười ngàn kẻ lên mạng phá hoại

dùng giọng điệu bọn dư luận viên
phục kích người viết văn lề trái
..
vì sự thật viết đúng lương tâm
bị xuyên tạc họ không nghi ngại
sau lịch sử sang trang phục hưng
lực lượng chúng còn thua dấu phẩy!
Bắc Phong

..




50 năm tưởng niệm Tết Mâu Thân (1968-2018)



Vết thương vẫn còn đẫm máu
Dù nửa thế kỷ trôi qua.


Lịch sử hằn sâu - đâu thể xóa nhòa
Cơn ác mộng bật run hồn Tổ Quốc.
Lời van xin chìm tan trong biển khóc
Bàn tay nào tìm vói khoảng trời cao?


Mẹ ôm con, nghẹn tiếng thét gào
Lưng quằn quại dưới mồ chôn tập thể.
Con ngơ ngác, máu trào chung mắt lệ
Cuốc xẻng nào đập nát tuổi thơ ngây?


Cha bị còng tay - khi lang sói từng bầy
Đang đạp ngã ngàn thây người xuống hố.
Tình đồng loại vùi chôn không nấm mộ
Giữa reo hò: “Vì Bác-Đảng muôn năm!”.


Thầy giáo, học trò, co quắp ôm nằm
Chung đáy vực, tiếng kêu Trời nghẹn thở.
Chẳng hiểu vì sao - khi Tết về hoa nở
Lại tan đời, ngày hưu chiến chưa qua?.
Loa tuyên truyền lời xảo quyệt gian ngoa
“Đi tảo mộ” - bắt đào chung hố chết!


Lòng đất thâm u còn in dấu vết
Máu cằn khô ghi kiếp nạn oan dân.
Giòng giống Tiên Long, sao Quỷ Đỏ - Hung Thần
Gây  Ác Sử, giết toàn dân vô tội!?.
Núi Ngự Bình, dòng Sông Hương nghẽn lối
Trời oan khiên thêm đỏ máu sao vàng.


50 năm còn vọng tiếng khóc than
Hồn Tổ Quốc lại choàng thêm tang trắng.
Trại tù lao nơi rừng sâu hoang vắng
Từ Cổng Trời thêm vùi xác phương Nam.
“Cải tạo” ai? - đầy sát khí tù giam
Chung nòi giống - sao hơn thù truyền kiếp?.
Tiếng Dân Oan vọng kinh hoàng khủng khiếp
Mong làm Người - chẳng được sống yên thân!
Lời Đấu Tranh vì Lẽ Sống Toàn Dân

Sao đày đọa thân tàn trong ngục tối?
Biển Đất dần vơi, tiêu vong Nguồn Cội
Trời Quê Hương loang máu lệ đêm ngày.
Hãy vùng lên - đòi Quyền Sống hôm nay
Cùng dựng lại Sinh Phong hồn Tổ Quốc.


Dù hy sinh, xin lót đường Dân Tộc
Để không còn tang trắng phủ non sông.
Một bàn tay, hơi thở, góp chung lòng
Hoa Nhân Bản lại chen vàng lúa mới.


Trời VIỆT NAM rồi sáng cao vời vợi
Đến muôn đời chói rạng một phương Đông!
Võ Đại Tôn

..
..



Ai? Tôi!



Mậu Thân 2.000 người xuống đồng bằng

Chỉ một đêm, còn sống có 30

Ai chịu trách nhiệm về cái chết 2.000 người đó?

Tôi! Tôi - người viết những câu thơ cổ võ

Ca tụng người không tiếc mạng mình trong mọi cuộc xung phong

Một trong ba mươi người kia ở mặt trận về sau mười năm

Ngồi bán quán bên đường nuôi đàn con nhỏ

Quán treo huân chương đầy, mọi cỡ

Chả huân chương nào nuôi được người lính cũ!

Ai chịu trách nhiệm vậy?

Lại chính là tôi!

Người lính cần một câu thơ giải đáp về đời

Tôi ú ớ

Người ấy nhắc những câu thơ tôi làm người ấy xung phong

Mà tôi xấu hổ

Tôi chưa có câu thơ nào hôm nay

Giúp người ấy nuôi đàn con nhỏ

Giữa buồn tủi chua cay vẫn có thể cười
Chế Lan Viên
1987
Theo FB Nguyễn Phan: Báo đài lề đảng đang bắt đầu tuyên truyền về "Chiến thắng Mậu Thân 1968". Chỉ nói về "chiến thắng" không có này, hãy nghe nhà thơ lề đảng Chế Lan Viên nói những lời chân thật của một người ân hận vào cuối đời. Ông vô cùng hối hận vì nhiều ngàn bộ đội miền Bắc mất mạng trong trận Mậu Thân 1968 vì những câu thơ cổ động của ông.

..
..



Lá thư từ ngục tối



Dạo:
Vì thương vận nước điêu linh,
Nên người phải đón Giáng Sinh trong tù.

(Để tỏ lòng kính phục đối với những vị anh thư nước Việt đang phải đón Giáng Sinh trong ngục tù Cộng sản chỉ vì lòng yêu nước đã can đảm lên tiếng bảo vệ nhân quyền, tự do và độc lập cho quê hương)
***
Đêm đặc quánh, người tù ngồi chết lặng,
Tiếng đàn ca văng vẳng lắng qua song,
Gắng gượng xua nỗi tuyệt vọng trong lòng,
Tay nguệch ngoạc đôi dòng cho con gái.
..
Con yêu dấu, Giáng Sinh đà trở lại,
Mẹ lần đầu phải xa ngoại, xa con.
Chốn ngục tù dù khổ sở héo hon,
Lòng mẹ vẫn sắt son cùng đất nước.
..
Biết làm sao khác được,
Khi bạo quyền đang tàn ngược với dân.
Mẹ cúi đầu chịu lỗi với người thân,
Và xin ngoại tha cho phần bất hiếu.
..
Mẹ tin tưởng ngoại và con đều hiểu
Nỗi khốn cùng của bao triệu dân Nam.
Nếu mình không tiêu diệt lũ gian tham,
Thì sẽ mất giang san vào tay Chệt.
..
Quê hương là trên hết,
Mẹ có chết cũng đành,
Nhưng dặn lòng phải bền bỉ đấu tranh,
Không muốn thấy dân mình thành nô lệ.
..
Con và ngoại đêm nay cùng đi lễ,
Hãy cầu xin cho mẹ được kiên cường
, Cho dân lành thôi gánh chịu đau thương,
Cho đất nước thoát con đường bất hạnh.
..
Con có biết nhiều trẻ em đêm thánh,
Cũng như con dường chịu cảnh "mồ côi"
, Đón Giáng Sinh mà đòi đoạn khúc nôi,
Thương cha mẹ mỏi mòn nơi tù ngục.
..
Họ như mẹ đã chối từ hạnh phúc
Của riêng mình để liên tục dấn thân,
Cất lên giùm tiếng nói của người dân,
Đem xương máu thắp dần từng ngọn đuốc.
..
Mẹ thầm hiểu, đây chỉ là mơ ước,
Nhưng nếu toàn dân vì nước một lòng
Chịu hy sinh để cứu vớt non sông,
Thì Cộng sản quyết sẽ không tồn tại.
..
Mẹ mong mỏi dân ta đừng ỷ lại,
Đất nước mình, mình phải tự thân lo.
Đừng cậy trông vào "thế giới tự do",
Ai cũng chỉ bo bo quyền lợi họ.
..
Họ chỉ phán dăm ba câu này nọ
Để tuyên dương cùng cổ võ vu vơ.
Tội dân mình vẫn cứ mãi ngây thơ,
Ôm ảo vọng ngóng chờ hè đổ tuyết.
..
Thương con cháu ngày sau trên đất Việt,
Tìm cội nguồn nào biết hỏi nơi đâu..
Máu Rồng Tiên đã pha trộn khác màu,
Lịch sử cũng bị giặc Tàu viết lại.
..
Chung quy bởi lũ cầm quyền vô loại,
Mà chúng mình mãi mãi mất quê hương
, Người dân lành gánh chịu lắm đau thương,
Cả đất nước là một trường oan nghiệt.
..
Tổ quốc sẽ vẫn muôn đời bất diệt,
Dù giặc Tàu đem nước Việt xóa tên,
Nếu mọi người vẫn một dạ trung kiên,
Luôn nhớ đến công tổ tiên gầy dựng.
..
Nhưng đau đớn, dân đã quen hờ hững,
Biết bao giờ mới khứng chịu đứng lên,
Kẻ đêm ngày lo hưởng thụ triền miên,
Kẻ quên hết thời vượt biên khốn khó.
..
Người buông bút, đèn mờ cay mắt đỏ,
Lời thánh ca về theo gió nấu nung,
Miệng lâm râm câu "Đêm Thánh Vô Cùng",
Nỗi chua xót chợt bùng như lửa hạ.
Trần Văn Lương
Cali, 12/2017
..
..
..



Hồi n(h)ớ Huế mềnh



Cóp nhặt và ráp nối lại từng đoạn, từng câu từ ca dao, tục ngữ, hò giã gạo, hò mái nhì, hò ru em cùng phương ngữ của Huế xưa. Xin tạm vay mượn chút tư liệu và cảm ơn anh Trần Ngọc Bảo đã bỏ công sưu tập.

Gởi thơ thì phải gởi lời
kẻo mà thơ rớt thơ rơi dọc đường.
Trồng hường bẻ lá che hường
thương nhau bất quản đỗi đường xa xuôi.
Biết đâu là cầu Ô Thước
mênh mông nguyện ước dưới nước trên trời
đêm khuya ngớt tạnh mù khơi
khúc sông quạnh vắng có người sầu riêng.
Sầu này ai giải đặng cho
ra ngồi đường vắng khóc no lại về.
Sao mai đã mọc bên tê
phân đi nói lại em về kẻo khuya
mình về răng được mà về
câu thơ chưa gởi lời thề chưa trao.
Vừa đi vừa nói lằm bằm
bữa ni mười bốn mai rằm chè xôi.
Đi qua nghiêng nón không chào
mần thinh rứa mãi biết (hồi) nào mới quen.
Sớm mơi ra ngõ gặp eng
tui mu khóc lắm dụi ghèn xót mi
chừ mờng thiệt dạ một khi
hay là tưởng mợt cầm chi bẽ bàng.
Chồng con mô có anh nào
em còn lận đận vườn đào sớm trưa
lên non chọn đá thử vàng
thử cho đúng lượng mấy ngàn cũng mua.
Hai đứa mình khi xưa tưởng đi chung một kiệt
ai hay ông trời phân biệt mỗi đứa một đàng
chậu ngã đường chậu cây úa vàng theo cây.
Thiếp gặp chàng giữa chợ bỡ ngỡ khốn chào
nghiêng vành lách nón nước mắt nhào như mưa.
Yêu nhau đứng ngái cũng mê
không yêu ăn cận ngồi kề cũng không
ra về ngó vói chơi vơi
lòng thương cảm bốn phương trời đều hay.
Em nói với anh như rìu chém đá
như rạ chém đất như mật rót vô tai
dặn lòng đừng có nghe ai
nghe ai thì chớ vãng lai ngõ này.
Đi đâu mà chẳng thấy về
hay là quần lãnh dựa kề áo nâu?
xa anh cảm thấy sầu tư
bưng chén cơm ăn, đôi đũa rớt răng chừ chẳng hay!
Xin đừng tham gió bỏ mây
tham vườn táo rụng bỏ cây nhãn lồng
nhãn lồng trong bọc ngoài bao
con ong châm còn được huống chi quả hồng đào chín cây.
Em với anh vô can vô cớ
buộc lấy chữ tình thương nhớ khôn khuây
đoái nhìn bạn cũ niềm tây
mưa lâm thâm ướt vạt áo này không khô.
Thương em nỏ biết nói chi
cho em thước lụa để khi lau buồn.
Chờ chờ đợi đợi mần chi
nơi mô bưa nút bưa khuy cứ gài
mấy lâu ni ơn tượng nghĩa dày
anh giang tay mở dây lưng rút mà em cứ hẹn chày hẹn mai.
Ngó lên độn cát, cát càng cao càng lở
ngó xuống bến đò, đò càng chở càng đông
ai nói với anh, em bán phấn buôn son?
cậm hèn chi phải, anh đem lòng phụ em.
Thiếp trông chàng như nhang trông lửa
chàng trông thiếp như đại hạn trông mưa
chán chi nơi phụng rước loan đưa
chi cho bằng tình cũ nghĩa xưa mặn nồng.
Qua cầu, cầu yếu phải nương
điệu này biết bạn không thương ta rồi
cực lòng ta lắm bạn ơi
bỏ thề trôi nổi lệ rơi hai hàng.
Trời túi quá nỏ chộ mi
con Bê nằm ngủ mần chi chừ hè?
mụ o chèo chẹc không chi
ông chú lụt lịt có khi mất chồng.
Em thốt ra chừng mô dạ anh sầu chừng nấy
cuộc chung tình chưa được mấy bao lâu
ai xê vô cắt ván tháo cầu
để lan xa huệ, huệ sầu với lan.
Khi tê em nói em thương anh
nay chừ em nói em thương ai
anh ra ngồi gốc cây sanh
ngồi gốc cây đa
ngồi gốc cây dừa
hai hàng luỵ nhỏ như mưa
khăn lau không ráo áo lau không khô
tiếc ôi là tiếc
hỏi tiếc làm răng, là tiếc làm ri:
tiếc thân anh quỳ tiếc miệng anh dạ
từ thuở mô đến chừ.
Con đừng tin lời thằng nớ
mạ liếc xéo qua là biết một khi
dơ xái, giựt giọng, hạng người
chưn đi giày, tay đi dù, khu ỉa trịn
bô lô chi trợt đó con nờ.
Hỡi em ơi, khi cái chân anh đi thì con mắt ai ngó
nay chừ em nghe ai mà xa ngõ, ngái cươi
đêm năm canh khôn tạc đặng bóng người
nhớ chăng là nhớ lời ăn tiếng nói
nhớ nụ cười người thương.
Đêm nằm nghe vạc kêu canh
nghe chuông dộng sáng nghe anh dỗ nàng
một mai trống lủng khôn hàn
dây dùi khôn đứt, bạn loan khôn tìm.
Tôi ở nhà tôi dọn dẹp đã khuya
bao nhiêu nhơn nghĩa em chia hết rồi
tới đây khốn đứng lỡ ngồi
giả như con cuốc lẻ đôi một mình.
Nghe anh đau bụng nằm dài
em lên trên phố cân vài lạng nhung
hoàng kỳ hai lượng sắc chung
tay bưng chén thuốc vén mùng chui vô.
Đôi ta thương, chắc mần ri
mạ cha mần rứa, anh thì mần răng?
Người yêu ta để trên cơi
nắp vàng đậy lại để nơi giường thờ
đêm qua ba bốn lần mơ
chiêm bao thời thấy, dậy sờ thời không.
Ngó lên côi trời, mặt trăng khi tròn khi méo
ngó về đồng nội, ngọn cỏ khi héo khi tươi
em thấy anh ít nói ít cười
ôm sầu vô dạ chín mười năm ni.
Bần dữ tiện thị nhân chi sở ố
bởi anh nghèo nên duyên số lửng lơ
cơ chi anh giàu sang như thiên hạ
bà nguyệt với ông tơ đã xây vần.
Anh em là ruột là rà
vợ chồng như áo cổi ra là rồi!
Kể từ ngày mẹ đẻ con ra
mem cơm trún sữa lớn mà chừng ni
em nghe anh mà bỏ ra đi
thất hiếu phụ mẫu tội ni ai đền?
Vì anh một ít vì em một thỉ
cho nên chi lỡ dĩ ra ri
chú bác đòi lăn sáo thả trôi
có mưu chi thì cứu trợ kẻo khổ em rồi ơi anh.
Áo lành há dễ vá vai
gái khôn răng chồng để? Còn khoe tài nỗi chi?
không ngon cũng mít mùa đông
không khôn cũng gái lật chồng mà ra.
Làm quan phải xét cho dân
mang tơi chữa lửa u nần phận ai?
chờ anh bơ tuổi em cao
bơ duyên em lợt, bơ má hồng đào em phai.
Tham giàu đã thấy giàu chưa?
vừa ăn vừa khóc như mưa tháng mười
thôi chàng nhớm gót sớm về
kẻo thế gian đồn đại thiếp lại say mê chàng.
Ra đi là sự đã liều
mưa mai nỏ biết nắng chiều nỏ hay
còn đất chân bước vung tay
còn o bán rượu còn say ân tình.
Cây vông đồng gai không vót mà nhọn
con kiến trong hang ai dọn đường đi?
nghiêng tai nói nhỏ em nì:
thương thì đừng sợ, sợ thì đừng thương.
Dầu hết tim rồi biết lấy gì khêu tỏ
hũ rượu hở nùi nên đã lạt hơi
hỡi chàng ơi nghe ai mà duyên rớt nợ rơi
kêu đất không thấu kêu trời, trời cao.
Em không nhớ khi thề riêng nơi bồn lan cội cúc
thiếp gật chàng ừ
bây chừ em nghe ai đã xiêu lòng lạc dạ
chối từ nghĩa anh.

Thương chồng nên khóc mụ gia
gẫm tôi với mụ không bà con chi
một trăm ông chú chẳng lo
chỉ lo một chút mụ o nhọn mồm.
Hỏi anh còn nhớ hay quên
em thương từ thuở vịn phên đi lần
nào ai nhắc bạn tri âm
gan khô từng chặng ruột bầm từng khi.
Ai xui em ăn ở hai lòng
nói xuôi cũng được mà ngược dòng cũng hay
nào khi mưa đập gió đè
tui như đất đẹ ai hăm he cũng không sờn.
Lui về mà ngủ kẻo khuya
xấu chum cá nỏ vào đìa thì thôi
giã gạo rồi cối cất chày treo
anh về em ở cheo veo một mình.
Cam đời mô mà cam không ngọt
Ớt đời mô mà ớt chẳng cay
sao anh nghe lời phờ phỉnh, lá lay
bỏ em bơ ngơ báo ngáo giữa chốn này anh ơi!
Tới đây hò hát năm ba chuyện cho bui
keo sơn chi đó mà sợ chùi không đi
tới đây tui chào chung chào chạ
thấy cụ là lạ tui phải chào riêng
chào rồi lại hỏi thăm liền
thầy mẹ ở nhà đã định chữ nhân duyên nơi nào?
Áo đà thay vạt vá vai
tội chi hầu mọn cho ai dày vò
ai ơi đã nói thì làm
đã đan thì lận tròn vành mới thôi.
Lên non em cũng lên theo
xuống thuyền em cũng đèo queo mạn thuyền
em thương anh thầy mẹ đón ngăn
giả như đá đằn trên cỏ biết mần răng cho đặng chừ?
Có cha có mẹ thì hơn
không cha không mẹ như đờn đứt dây
của trời trời lại lấy đi
giương hai mắt ết làm chi được trời.
Dưới gởi thơ lên trên gửi thơ xuống
đang ăn đang uống bỏ đũa xem thơ
hai hàng nước mắt dặm tờ
duyên chàng nợ thiếp ai ngờ mà xa.
Vai mang khăn gói dạo miền
hỏi thăm ai bán tư điền để mua
ruộng tư điền một mẫu tám trăm
anh mua răng nổi mà hỏi thăm cho ngầy ngà
tám trăm một mẫu cũng vừa
em thưa thầy mẹ hẹn sa mưa hạ cày.
Thương em không dám vô nhà
đi qua ngoài cửa hỏi: có gà bán không?
vá cán trúc múc nồi đồng
em khôn chi cho lắm cũng bồng con anh.
Thẳng mực tàu thì đau lòng gỗ
qua không phải con người dành dỗ chi ai
địa bàn nhắm hướng còn sai
vợ với chồng kia chưa chắc, gái với trai chắc gì?
Trời năng mưa năng gió nên chi bãi cát nọ năng bồi
quân tử cựu tới đó, ai khả hồi quân tử tân?
thôi thôi em liều mình nhảy xuống sông Ngân
thác đi cho trọn ái ân hai chàng.
Cá lẹp kẹp với rau mưng
ông ăn to miếng mụ trừng mắt lên
rủ nhau đi hái rau mưng
trèo lên trụt xuống làm sưng cái l.
ngày mai đem bán chợ Đồn
rau mưng bán hết cái l. còn sưng!
Năng cường năng nhược
năng khuất năng sanh
nó thiệt cục gân
ngồi gần con gái trân trân chẳng xìu.
Xưa kia ăn nói đế đô
chừ như con trâu lác bạ mô cũng cà.
Lòi chành té bứa đoạn ni
Ăn rồi quẹt mỏ sớm tìm chỗ ngơi.
Hồ Đình Nghiêm

..
..



Cho người tình đêm Giáng-Sinh



       Đêm đen môi nhạt màu son,
Nâng ly rượu đắng cười dòn thê-lương.
      Đôi ta là khách viển phương
Dừng chân quán lạ khói sương mịt-mờ.
      Đời không là một bài thơ,
Chuyện tình tàn giấc mộng mơ thiên-đàng.
      Trót sinh thời-loạn gian-nan,
Vong thân một kiếp lầm-than lưu-đày.
      Đường trần thăm-thẳm tháng ngày,
Ưu-tư thế-hệ, chua cay cuộc tình.
     Đêm nay khúc nhạc thanh-bình
Mừng đấng cứu thế giáng-sinh cỏi đời.
     "Vinh-danh Thiên-Chúa trên trời,

Bình-an dưới thế cho người thiện-tâm."
Minh  Lý


..
..



I will go to my country



I will visit the home of mother earth
General demonstrations, please attend the companion
The same gold Butterfly breeze new shirt fight
Pink double cheek Kiss full of love grace fragrance. (1)


The elegant birds flying Martin Sun universe
The turning kick the door to the future,
Bring the wind on a sunny colourful of “Hoa Lài “ (2)
Spacious dream big goals marinated anywhere.


The baby kick up laughing and talking
Still innocent under the you praised
The same fellow country throughout the homeland,
Air motor running across the road ROAR:


"The sea should live, Formosa must die".
Addressing the whole country the fight up.
Righteous claims, claiming the country integrity
A people, a Democratic Vietnam.



The witness a Spring Flower bloom
On the homeland has really matured
Know self together fire fighting
Do not fear death. Turn the fire into the revolution.


The old mother ever feed "
The present old age, hand against crutches exclaiming:
"The name" savage Production ".
"Kill kill the sharks".


I saw all the people crowded
Logo concur sitting closely together the bugs
Still persist demanding requirements
The oil must die, adamantly clinging to sit.
...... .. .....
Under water waves were about attend
Of the protesters expressed intense excavation gas releases

For the home, please take down the Constitution,

Do the torch turns fire into revolution. (3)


Oh happy heaven home bright flashes,
Ngấn  rate trend too touched mom.
…Oh.  Mother  mother.....
Nguyen Dinh Hoai Viet
1. Participation of national demonstrations on 5/3/2017
2. Arouse the spirit of Jasmine revolution.
3. turn the protests into a successful revolution


..
..



Con sẽ về



Con sẽ về thăm quê hương đất Mẹ
Tổng biểu tình, xin tham dự đồng hành
Cùng Bướm vàng khoe áo mới đấu tranh
Hồng  đôi má thơm ân tình thắm nụ. (1)


Đàn chim én bay rợp trời vũ trụ
Kết lượn vòng tung cánh cửa tương lai,
Mang gió về hương sắc nắng Hoa Lài (2)
Rãi khắp chốn ướp mộng hoài bảo lớn.


Các em bé tung tăng cười đùa dỡn
Vẫn hồn nhiên theo các bạn biểu dương
Cùng đồng bào cả nước khắp quê hương,
Mô tô máy chạy khắp đường gầm thét:


“Biển cần sống, Formosa phải chết“.
Quyết đấu tranh toàn cả nước vùng lên.
Đòi công bình, đòi đất nước vẹn toàn
Một dân tộc, một Việt Nam Dân Chủ.



Con  chứng kiến một mùa xuân hoa nở
Trên quê hương đã thực sự trưởng thành
Biết cùng nhau tự đốt lửa đấu tranh
Không sợ chết. Biến lửa thành Cách Mạng.


Những bà mẹ ngày xưa từng nuôi Cọng
Nay tuổi già, tay chống nạng hô vang:
“Hồ chí Minh, tên  Cọng Sản dã man“.
“Giết giết hết bọn công an cá mập“.


Con đã thấy toàn nhân dân tấp nập
Biểu đồng tình ngồi rệp sát bên nhau
Vẫn kiên trì đòi thỏa mãn yêu cầu
Dầu phải chết, cương quyết ngồi bám trụ.
...... .. .....
Theo sóng nước con sẽ về tham dự
Tổng  biểu tình tỏ chí khí quật cường            

Vì quê hương, xin tận hiến xuống đường,

Làm ngọn đuốc biến lửa thành Cách Mạng. (3)


Ôi sung sướng trời quê hương bừng sáng,
Ngấn  lệ trào quá xúc động Mẹ ơi.
…Me… mẹ… ơi …
Nguyễn Đình Hoài Việt
1. Tham gia tổng biểu tình toàn quốc Ngày 5/3/2017
2. Khơi dậy tinh thần cách mạng Hoa Lài.
3. Tự thiêu, biến biểu tình thành cách mạng thành công


..
..



Nắng, tháng-chạp-mười-hai



tháng-mười-hai khăn gói ra đi
tôi chẳng có chi làm đưa tiễn
từ dạo thiên di đường vạn lý
năm cùng tháng tận cứ triền miên
dốc đứng dốc nghiêng trườn xa dặm
đâu bằng con dốc trượt đổi đời
có chút riêng tư thầm nhớ lắm
là con dốc nhỏ xóm quê ơi
con dốc Ngô Quyền Cây-số-Bốn
giữa dốc là nhà em nhà tôi
cuối dốc có chợ Chiều hồi đó
hồi nay đã xóa dấu mất rồi
đi xa lâu lắm không về lại
mấy chục năm lạ dấu quen xưa
Đoài tháng-mười-hai Đông tháng-chạp
Đoài giờ lạnh tuyết Đông lạnh mưa
gọi là tháng Chạp tháng Mười Hai
cũng là tháng tận rủ năm tàn
đất trời đâu cũng ngần đó vậy
chỉ niềm riêng che giú hợp tan
mai qua tháng Một đầu năm mới
ra Giêng năm mới cũng vậy thôi
Đông Đoài câu chữ chi cho mỏi
cũng nhập dòng trôi lửng dòng đời
giờ dưới Hiên Trăng miền quê lạ
ngó rưng vạt nắng nhớ quê nhà
vàng mượt in như chiều tháng Chạp
khiến lòng không giú hết xót xa
quê nhà nhạt nắng chiều-ba-mươi
thè thẹ dáng em về xóm nhỏ
giữa dốc Ngô Quyền ai đứng đợi
tháng-chạp-mười-hai cũng đứng chờ
trôi ngược dòng Thơ về bến đổ
kẻo không thôi mai mốt mất còn
ai biểu chiều đời quên trộn nhớ
tháng-mười-hai-tháng-chạp mỏi mòn
Thơ viết vừa xong lòng vẫn giú
vạt nắng vàng hanh chiều cuối năm
giống quá chiều ơi chiều quê cũ
nay đã trùng khơi biệt dặm ngàn
bài Thơ này viết dưới Hiên Trăng
nắng cuối năm tháng-chạp-mười-hai…
Trần Huy Sao

..
..



Nhân [nhụy] ca dao, về, vạt nắng vàng



câu Thơ giạt nắng bên đời
nhạt.vàng.có ghé đôi lời nhớ.thương
là thương nhớ rất đỗi thường
xa quê ai chẳng đoạn trường níu nhau
huống chi từ thuở ban đầu
đang an vui bỗng qua cầu gió bay
gió bay tới tận phương này
một phương đất lạ cứ đày đọa nhau
trượt ngàn thương hải bể dâu
ít nhiều cũng nhớ qua cầu gió bay
ca dao hồi đó tình đầy
giờ ca dao[thớt] đọa đày ly hương
một thương khăn gói dặm trường
hai thương đi tới cuối đường nhập cư
áo bay em cũng lừ đừ
qua cầu tôi cũng sật sừ kiếm cơm
mấy mươi năm rượt qua cơn
không thôi không kịp không còn hôm nay

thảm thương tình cảnh như vầy
ai ngờ vạt nắng còn bày vẻ xưa
kể từ khăn gói gió đưa
tới nay đã thiệt đã bưa cảnh đời
muối tiêu đậm nhạt hết rồi
soi gương thấy mái tóc đời phong sương
qua cầu rồi đó mười thương
gió bay giởn hớt nhiễu nhương tháng ngày
còn em trú ngụ nơi này
còn ta ngày tháng vẽ bày câu Thơ
hồi xưa cho tới hồi giờ
có em bên cạnh có Thơ bên mình
lâu lâu cũng giả mần thinh
nay xua câu chữ dậy tình vậy thôi
bởi chiều nay nắng giởn trời
vàng mơ tới nổi cứ đòi nợ Thơ
chỉ là Thơ tới bất ngờ
khi nhìn vạt nắng vàng mơ ngày nào…
Trần Huy Sao
viết dưới hiên trăng chiều cuối năm 201


..



Chuyện tình hồi đó



cuối năm, nhớ những ngày không có răng mô!
đứng trên con dốc tìm lơ láo
coi em có đứng chờ đó không
bến xe Lam người quá là đông
ngó trật ra thấy em áo trắng
áo trắng dịu dàng khoe dưới nắng
tóc thề đen mượt xỏa bờ vai
giữa chỗ đông người qua kẻ lại
mắt tôi chỉ ghé mổi mình em
..
mắt ngó lâu rồi chắc đã quen
hèn chi ai nói là quen mắt
tôi ngắm em lâu rồi quen mặt
trốn đâu tôi cũng ngoái cho ra
tình yêu coi vậy mà rất lạ
xuân hạ thu đông cũng tầm nhau
thẳng đường thôi mùa màng chi đâu
khi hai trái tim cùng nhịp đập
khi bốn con mắt đều nhấp nháy
là nháy đèn pha đó nháy tình
dù Mạ em có ngấp nghé rình
cũng lén chờ nhau đừng lỗi hẹn
lên xe cúi đầu tránh người quen
sợ họ nhìn ra về mét Mạ
muốn nắm tay nhau mà ngại quá
ngại lời thêm thắt ngặt cho em

ra phố rồi vô mấy quán quen
đãi em mấy món ăn trả bữa
loanh quanh mấy vòng tình giả bữa
lại tiễn em về bến xe Lam
vậy thôi tình quá là thanh đạm
đâu có răng mô không răng mô
mược cho đôi mắt ai nhìn ngó
mình ngó nhau thôi cũng đủ rồi
bao năm ăn vạ chiếu chăn đời
nhớ lại hồi xưa cho vui thôi
bây giờ tám mắt nhìn chi nổi
phải mượn lời Thơ nhắc chuyện tinh….
Trần Huy Sao


..
..



Dưng không nỗi nhớ…



nhớ bùn trơn xóm Cát
mùa mưa về đường đất quá trơn
trượt té quen không thèm mắc cở
em xắn quần qua cây cầu gổ
nước dưới cầu tinh nghịch ngó lên
mùa lạnh về trái Ngo lửa bén
vùa miếng cơm dặm miếng cá khô
trời xụp tối nhà ai nấy ở
trộm nhớ em vì lạnh quá chừng
mùa nắng về khói chiều thơm lựng
mùi su su bắp luộc xẻ đôi
gạo để dành ngày Đông cứu đói
tình su-su-bắp-luộc hóa xanh lè
vậy mới nên tình thuở chân quê
hai đứa mình gần nhà chung ngõ
trải đói nghèo chia nhau hồi nhỏ
hồi lớn rồi vẫn cứ chia nhau
giàn su su héo cuộc bể dâu
nồi bắp luộc khê dòng thương hải
cái Xóm nghèo ngày xưa ngoái lại
thiệt nẫu thương nẫu nhớ xót lòng….
Trần Huy Sao

..





Vẻ dáng mười hai



tháng-mười-hai không lạnh
tháng-mười-hai vẫn nóng
đâu thấy dáng mùa Đông
vẫn hòa chan nóng lạnh
hồn thơ Thu chưa quạnh
vẫn nắng vàng Hiên Trăng
mảng Thơ tình lãng mạn
lạc đường tìm tới đây
xin hỏi tìm ai vậy
tìm Thơ hay ngoái tình…
Trần Huy Sao


..
..



Xin một đời bằng an



các con về rồi đó
các cháu về rồi đây
trời không gợn chút mây
hôm nay trời xanh ngắt
mùa Đông mà không thật
nắng vẫn nóng mùa Hè
hôm qua nhà quạnh quẽ.
hôm nay đông vui rồi
những chặng đường trôi nổi
đã không còn dấu xưa
mấy mươi năm nắng mưa
đã ghé tới bình nguyên

bình nguyên là bình yên
cho mọi người dưới thế
gia đình Trần xin ghé
mùa Giáng Sinh quê xa…
Trần Huy Sao

..
..



Gáy cuối năm



Gà công nghiệp sắp làm sạch
cẩu tặc mang chó tới gạ cầy tơ
đỏ đen bàn lắc bầu cua
sáu mặt kiêng dè không nhận diện Tuất
hột xí ngầu luôn ra con cá
hột le rầu mùi mắm má biết hôn?
..
cá chết tràng giang đại hải chuyện đã cũ
xào tới lui ông bắt cho nhập kho
mở phây bút không nói xấu chế độ
nhấn like sai phạt tiền cho chùn tay
ba mươi tỷ đồng như rụng sợi lông
châu thị thu nga mua chức đại biểu quốc hội
buồn như chuồn chuồn hà nội xử chung thân
bản án mười năm thì ở nha trang tận
khai nhận tội mới được phát bông vệ sinh
máu đã đổ chẳng cần chui đường mòn hồ chí minh
kinh nguyệt trung quốc tròn hơn trăng nước mỹ


sai qui trình chết thì chôn
thằng bần cố nông tài khôn ruộng lúa
mưa cực đoan mùa thất thu
tài sản ba đời vào khu nhà cái
đương cuộc không phán thế thái nhân tình
con cặc. còn đảng còn mình
chỉ rứa thôi. đời thình lình trẩy hội
ở kiên giang giáo viên công chức
đi khám bệnh phải lăn dấu tay, thiệt tức
đơn giản bị mấy ảnh không biết chữ
thái tử có nghĩa là chết vì bị chặt chém
chết vì bị tình phụ kêu bằng phụ tử hổng ngoa ngôn
hiếp học trò ta gọi là ấu dâm
mà bốn ngàn năm văn hiến
ta viết thành zân tộk wiểu số


gà sẽ chết mà chó còn dấu mặt chưa sủa
thế nào cuối năm cũng có tờ sớ trình diêm vương
nêu rõ mười chuyện tréo ngoe
trên xứ sở chó ăn đá gà ăn muối


từ vùng từng chịu qua cảnh lụt lội
gửi sang lá thư ẩm nước (mắt hay mưa?)
“thương cha nhớ mẹ thì về
nhược bằng thương kiểng nhớ quê thì đừng”
ôi! sinh ra ta là cha mẹ ta
mà người hiểu ta cũng chính là song thân vậy!


con đành bất hiếu bữa này
mai sau êm chút về bày tiệc vui.
Hồ Đình Nghiêm

..
..



Mùa Đông trên chốn bình an



thiên thu động chân tâm thường an trụ?               

đất trích nào huyễn hoặc cõi đông phương           .
một sớm ta về dòng sông tỉnh thức                  

gậy trúc đầu non lặng ngắm quê hương                     

..
trường sơn mở vầng trăng tao ngộ           

chốn thảo lư tình tự thủy chung                        

em trìu mến từ trăm năm nhật nguyệt               

dạt về đâu hoang phế thuở mây nguồn            

..
ta hoài vọng mùa xuân đời vĩnh cửu                    

ngựa ăn năn đồng cỏ nội quy hàng                  

rừng si mê u trầm hương mạch chuyển            

nắng sưởi thơm nụ cười thắm mai vàng              

..
viện trúc xanh nghìn trang cổ sử                           

xuân triệu năm mộng ước hiền hòa           

chỉ có nhân gian muộn phiền biến dịch               

người đi - về hữu hạn dấu chân qua                  

..
tim cưu mang chim hồng xa lạc quốc                    

nên thèm về thương hót giữa đồi mây           

hồn trinh nguyên ươm cành sen trắng            

càn khôn ơi! tình đậm cố hương này               

..
những oan nghiệt muôn trùng lửa tắt?           

mặt trời lên soi ý niệm bao dung                             

em có nghe mùa xuân vừa hiện hữu           

trong lòng nhau mầu nhiệm đóa yêu thương  

Thái Tú Hạp

..
..



Bản trường ca hai mươi mốt



(Tâm thư Người Tị Nạn VC gởi Tập Đoàn Lãnh Đạo Tư Bản Đỏ Việt Nam)
Này, hỡi đảng, chúng tôi, người tị nạn
Tìm tự do nương náu ở nước ngoài
Nhưng chúng tôi không là dân của đảng
Đảng chớ vơ vào, nghe chẳng lọt tai!


Chúng tôi vượt biên bởi vì Việt Cộng
Cướp nước cướp nhà, khủng bố chúng tôi
Ai bất mãn, đảng vu là phản động
Tra tấn, tù đày, oan khổ khôn nguôi


Bởi Tháng Tư Đen bỗng nhiên thành..."Ngụy"
Đảng nhốt Ngụy tù khi chiếm miền Nam

Cải tạo, khoan hồng...chao ôi, hoa mỹ!
Sự thực, lừa người vào bẫy dã man!


Núi độc rừng thiêng đảng đưa Ngụy tới
Sống cuộc đời tù lạ nhất thế gian
Đói rét, ốm đau, căm hờn, nhục tủi
Thần chết vung đao lắm kiểu kinh hoàng!


Vợ con Ngụy "được" đi kinh tế mới
(Đảng bảo đi, chồng sẽ sớm về thôi!)
Ngậm ngải tìm trầm, đắng cay, mòn mỏi
Bỏ cuộc, bao người mắt nhắm tay lơi!


Nhà Ngụy, nhà dân, mồ hôi nước mắt
Hoặc ruộng vườn xương máu thuở Ông Cha
Đảng cướp ngang nhiên, bảo rằng..." Nhà Giặc "!
Mặc dân căm hờn, than oán, kêu ca



Bởi đại, tiểu thương, những người buôn bán
Kỹ nghệ mọi ngành, hãng xưởng nhỏ, to
Đảng đến kiểm kê, tịch thu tài sản
Chỉ có màn đấu tố, đảng... tha cho!


Ba chục năm hơn, đảng rằng thay đổi
(Đổi thay bình nhưng rượu chẳng hề thay!)
Đảng hãy nhìn đi, nhìn vào xã hội
Để thấy chân dung của đảng cướp ngày!


Là đảng độc tài, là phường đồ tể
Giòi bọ mọt sâu đội lốt con người
Tôn giáo diệt trừ không kiêng, không nể
Đất nước Tiên Rồng, dâng Chệt, xé tơi!


Đừng bảo rằng chúng tôi xa tổ quốc
Nên nguồn tin không trung thực, rõ ràng
Này hỡi đảng, lời cường toan, độc dược
Lừa mị loài người đã lỗi thời gian!


Đảng trả lời đi, trả lời thật nhé
Ai đánh giáo dân? ai phá Núi Thờ?
Ai cướp Thái Hà? ai thu Khâm Sứ?
Ai giết đồng bào? giết cả niềm mơ?


Đảng trả lời đi, ai cho Trung Cộng
Chiếm đảo Hoàng Sa, cướp giết dân chài
Ai mặc dân đau, chẳng hề biết nhục
Chỉ cốt an lành, bịt mắt, bưng tai?


Đảng trả lời đi, dân oan đòi đất
Bằng đơn thưa và những cuộc biểu tình
Báng súng, dùi cui, bạo tàn bậc nhất
Ai đã nhẫn tâm đàn áp dân mình?


Đảng trả lời đi, trẻ em thất học
Thiếu nữ trần truồng đứng đợi người mua
Trường học, học trò múa dao ngoạn mục
Đảng có quan tâm hay vẫn mị lừa?


Đảng trả lời đi, cô chiêu cậu ấm
Từng loạt, ai cho du học nước ngoài

Còn con dân, dẫu người chăm giỏi nhất
Ai bắt ở nhà mót lúa, trồng khoai?


Đảng trả lời đi, các tầng lớp đảng
Kẻ có trái tim sao bị dập vùi

Ai kết tội những người dân can đảm
Tố đảng là loài nuốt sống ăn tươi?


Đảng trả lời đi, những tên Việt cộng
Ai đã tung ra nằm vùng khắp miền
Bọn phá hoại thì tuyên truyền, đâm thọc
Bọn kinh tài thì vơ vét, đảo điên?


Vẫn chưa hết đâu, còn nhiều, nhiều nữa
Kể bấy nhiêu thôi để đảng biết rằng
Chuyện ở Việt Nam hờn oan từng bữa
Thế giới biết thừa, chỉ đảng chối phăng!


Tôi nhắc lại, chúng tôi, Người Tị Nạn
Bỏ nước đi vì đảng gọi Ngụy thù
Nay Ngụy bao người thành công, đông bạc
Đảng lại ngọt ngào" khúc ruột "...đấy ư?


Tôi biết đảng, biết nhiều và biết rõ
Từ trước Năm Tư (1954) cho đến hiện thời
Đảng lạy Nga - Tàu, chia đôi lãnh thổ
Đảng cướp miền Nam, dùng đạo phá đời!


Này hỡi đảng, đảng gian hùng quỷ quyệt
Hãy ngưng màn nhân nghĩa phỉnh lừa đi!
Luật nhân quả, đảng trên đường tự diệt
Bởi chẳng còn ai tin đảng chút gì!


Thôi nhé đảng, vở tuồng vào đoạn cuối
Dưới cờ vàng, toàn quốc sẽ vùng lên
Và đảng sẽ không có giờ sám hối
Trước con Hồng cháu Lạc giống Rồng Tiên!
Ngô Minh Hằng